Nếu không phải là anh – chương 22

Đám tang Ngọc Hân rất nhiều người đến viếng. Tuy trước kia cô có đỏng đảnh thật, nhưng từ lúc trở thành vợ Huy, cô đã thay đổi khá nhiều. Đối với nhân viên trong công ty cũ, thỉnh thoảng đem cơm trưa đến cho chồng, cô luôn vui vẻ tươi cười, nói chuyện thân mật với họ. Còn trong nhà hàng, cô luôn quan tâm đến từng nhân viên, có điều gì sai sót cô cũng không trách mắng mà lại nhẹ nhàng khuyên bảo.

Một người dù thật sự rất đáng ghét đi chăng nữa cũng chẳng đến mức phải đánh mất tuổi xuân như thế, huống hồ gì Ngọc Hân đã chẳng phải là người xấu xa. Cô vẫn còn trẻ, còn ước mơ, còn gia đình, còn cả sinh linh bé bỏng trong bụng.

Cuộc sống nhiều biến động, sự cố đến bất ngờ, nhưng điều này đã khiến cho tất cả đều vô cùng bi ai về số phận của con người. Sống chết không thể nào lường trước được.

“Em nghe nói mẹ anh…”

Gia Nhi mở lời phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Sau tang lễ, tuy Cao Nguyên vẫn sinh hoạt bình thường, vẫn hẹn hò với cô, nhưng trông anh hốc hác hẳn, nụ cười và lời bỡn cợt như thói quen trước kia cũng đã không còn.

Hôm nay cô chủ động hẹn gặp anh, cùng anh đi dạo công viên. Chỉ đi được một chút, anh lại ngồi ngây ra trên chiếc ghế đá, liên tục hút thuốc. Hai năm rồi, đây là lần đầu cô trông thấy anh lại tiếp tục gửi nỗi buồn vào làn khói trắng kia.

“Ừm…” Anh thở dài, làn khói đó theo hơi thở của anh lan tỏa vào không khí. “Từ khi Ngọc Hân qua đời, mẹ anh không còn tỉnh táo nữa. Bà đã mất lý trí rồi!” Nói đến đây, anh như nghẹn lời, dừng lại một lát rồi nói. “Ba và anh đã tìm đủ mọi cách, gửi gắm những bác sĩ giỏi nhất, nhưng tình trạng vẫn không khả thi hơn. Em cũng biết mà, mẹ anh rất thương Ngọc Hân! Không chỉ là bà, mà cả gia đình anh, không ai có thể nhanh chóng chấp nhận được chuyện này!”

“Em xin lỗi…Em không nên thắc mắc quá nhiều…Sự ra đi của Ngọc Hân vô cùng đột ngột, không ai kịp trở tay, không ai có thể nhanh chóng vượt qua sự nghiệt ngã này. Nhưng anh có nghĩ là, giờ đây trong gia đình anh, chỉ có anh và ba anh là trụ cột. Tuổi tác ba anh đã cao, bác ấy sẽ không đứng vững được lâu nữa. Thế thì nếu ngay cả anh cũng gục ngã, ai sẽ gánh vác gia đình, ai sẽ chăm sóc mẹ anh? Và còn…cả em…trông thấy anh lúc này em đau lòng lắm! Em không đòi hỏi anh đi bên em thì phải vui vẻ, điều em hy vọng, chính là một Cao Nguyên mạnh mẽ, có thể vượt qua nỗi buồn tiếp tục đứng lên. Chẳng phải trước kia anh cũng đã an ủi em rất nhiều vì chuyện của Gia Tuấn sao? Anh còn nhớ không?”

Cao Nguyên ngẩn người nhìn cô. Người con gái anh từng hứa chăm sóc suốt đời, nay lại phải đau khổ ngược lại vì anh. Anh chợt nhận ra cô gầy đi rất nhiều, sắc mặt đờ đẫn, lúc nào gặp anh cô đều rưng rưng nước mắt. Đã nhiều lần anh trông thấy cô quay đi, khẽ lau mắt tránh để anh bắt gặp lại thêm buồn. Nhưng anh lại vô tâm, chỉ nghĩ đến nỗi đau của bản thân, ngoảnh lại thì ra người thân bên cạnh còn khổ đau hơn nhiều.

“Gia Nhi! Anh xin lỗi! Cho anh thêm thời gian, nhất định anh sẽ vượt qua! Điều quan trọng là, em đừng rời xa anh nhé!”

Gia Nhi gục vào lòng anh, khẽ gật đầu.

Cao Nguyên đau buồn là thế. Huy cũng không khá hơn anh, thay vào đó tâm trạng còn nặng nề hơn. Anh lao đầu vào công việc quên mất cả thời gian. Trước kia đã ít nói, hiện tại vào đến công ty, anh chẳng buồn trò chuyện với ai, thậm chí cả khi cần việc nào đó, anh chỉ viết lên tờ giấy note rồi dán ở cửa phòng.

Huy nhận chức Tổng giám đốc dưới sự bàn cãi vô cùng kịch liệt của ban lãnh đạo công ty. Vì ông Cường không còn tâm trí nào cho công việc nữa, vả lại ông muốn toàn tâm chăm sóc bà Xuân nên đã bảo Cao Nguyên ký quyết định cho anh nhậm chức. Ông bất chấp lời phản đối, hy vọng điều này sẽ giúp Ngọc Hân ra đi thanh thản. Thế là chỉ trong vòng hai năm, Huy thăng chức một cách nhảy vọt.

Cao Nguyên cũng tận lực làm việc trong công ty. Đúng một tuần sau khi Ngọc Hân mất, có một việc xảy ra đã khiến anh đắn đo suy nghĩ mãi.

Hôm đó thư ký trong công ty thình lình mang đến cho anh một phong bì. Cô ấy nói nó đã được gửi đến từ ba ngày trước, nhưng vì chuyện hậu sự nên cô không tiện đưa cho anh.

“Cảm ơn cô!”

Khi người thư kí ra khỏi phòng, anh mới từ từ mở phong bì ấy ra. Bên trong không phải là tài liệu gì cả, chỉ là một xấp hình. Anh lần lượt xem từng bức ảnh, sắc mặt dần dần chuyển từ hồng hào sang trắng bệch. Anh nhận ra ngay đó là khung cảnh ở Đà Lạt, khi anh và Gia Nhi đang quấn quýt hôn nhau. Ai đã gửi những tấm hình này?

Anh lục tìm vật còn sót lại, trong đó còn một chiếc chìa khóa nhỏ, tựa như chìa khóa tủ bàn làm việc của anh. Còn cả một bức thư với những dòng chữ của Ngọc Hân.

“Hôm qua em tìm được những tấm hình này trên bàn làm việc của anh Huy, em không biết chuyện gì xảy ra nhưng vẫn muốn đưa anh xem trước, tốt nhất là anh đừng để mẹ biết đấy nhé! Nếu không anh và Nhi sẽ không được đến với nhau đâu! Mà còn một chuyện rất lạ, em tình cờ nghe được cuộc gọi của anh Huy và ai đó, ban đầu em đoán là mẹ, nhưng cách nói chuyện của anh ấy khác hẳn ngày thường. Em thật sự rất khó hiểu và lo lắng. Dạo gần đây em luôn có cảm giác anh ấy không còn là Huy ngày trước nữa. Chiếc chìa khóa này em đã lén lút lấy nó mang đi làm thêm hai chiếc khác, một em giữ và một gửi anh. Hình như anh ấy đã giấu vật gì đó trong ngăn cuối cùng của bàn làm việc. Có cơ hội em sẽ dùng nó mở ra xem, trước khi mọi chuyện rõ ràng, anh đừng nói cho ai biết nhé! Ngọc Hân!”

Cao Nguyên run rẩy cầm bức thư. Trên con tem ở phong bì có dấu bưu điện, đó chính là ngày Ngọc Hân bị tai nạn. Chẳng lẽ hai việc này có liên quan đến nhau? Anh thật sự không dám nghĩ đến.

“Ring…ring…ring…”

Huy uể oải nhổm dậy, lê bước mở cửa. Hôm nay là chủ nhật, ai lại đến tìm anh vào lúc trời đã tối thế này.

“Ai vậy?”

Người đứng trước cửa tựa như ánh trăng rằm soi sáng trong đêm khiến Huy tỉnh táo hẳn. Anh kinh ngạc nhìn cô.

“Nhi…là em à?”

“Không phải là em thì là ai? Em…có thể vào nhà được không?” Gia Nhi với giọng nói nhỏ nhẹ tựa như một làn suối mát trong.

“Anh xin lỗi! Em vào đi!”

Cô mỉm cười bước vào, đảo mắt xung quanh căn hộ nhỏ nhắn. Tuy hiện tại chỉ có mỗi anh ở đây, nhưng mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng. Thậm chí cả ô kính cửa sổ cũng không có hạt bụi nào.

“Em uống nước nhé!”

“Anh cứ để em tự nhiên.”

“Em…em đến tìm anh có việc gì không?”

“Nếu không có việc gì em không thể đến gặp anh sao?” Cô hỏi ngược lại khiến Huy ngạc nhiên ngớ người.

“Anh…không có ý đó.”

“Em nói đùa thôi. Thật ra thì em đến đây để xem tinh thần anh đã khá hơn chưa?”

Anh gượng cười. “Anh ổn mà. Em đừng lo.”

“Vậy thì em yên tâm. Dù sao tất cả cũng đã xảy ra, chúng ta không thể thay đổi số phận. Dường như sắc mặt của anh rất kém.”

“Có lẽ anh mới uống bia nên thế thôi.”

“Ừm.”

Hai người bỗng nhiên im lặng. Huy chăm chú nhìn cô. Tối nay cô trang điểm khá đậm, màu môi đỏ sẫm cùng chiếc váy trễ quai gợi cảm sẽ rất dễ dàng thu hút ong bướm xung quanh. Anh buột miệng hỏi.

“Em vừa dự tiệc với anh Nguyên về à?”

“Sao anh lại hỏi thế?”

“Trông em rất đẹp.”

Gia nhi thẹn thùng cuối gầm mặt. Bất chợt có một luồn hơi ấm thổi bên vai, Huy từ lúc nào đã ngồi sát bên cạnh cô, áp sát môi vào cổ trắng ngần của cô.

“Huy…anh làm gì thế?” Cô giật thót đứng bật dậy.

“Nhi! Anh biết em đến đây là vì em muốn chúng ta trở về với nhau phải không?” Anh nắm chặt hai vai cô.

“Anh hiểu lầm rồi! Em chỉ đến hỏi thăm anh! Thôi, em về đây!”

Cô xoay người bước nhanh ra cửa, nhưng cánh cửa đã bị khóa, dù lay mạnh đến mức nào nó cũng chẳng nhúc nhích. Trong khi đó, Huy ôm chặt người cô, nhấc bổng cả cơ thể cô lên, anh bế cô vào phòng, ghì chặt cô trên giường, không ngừng hôn lên khắp cơ thể cô.

“Huy….vợ anh vừa mất…anh không thể làm thế được…” Cô nói trong nhịp thở gấp gáp.

“Anh biết, nhưng anh không kiềm lòng được. Em không biết rằng anh vẫn còn rất yêu em sao?”

“Em biết…anh nói đúng…em đến đây là vì anh…”

“Nhi…anh yêu em…” Anh hôn môi cô nồng nàn, cô cũng nhiệt tình đáp trả. Nhưng bất thình lình cô phản kháng, đẩy anh ra.

“Em sao thế?”

“Người anh nồng nặc mùi bia, em không thích.”

“Vậy à? Nhưng mặc kệ, em đừng quan tâm.” Anh định tiếp tục hôn cô.

“Không được! Anh phải đi tắm trước đã!” Cô nhăn mặt khó chịu.

“Em sẽ chờ anh chứ?”

“Chắc chắn rồi!”

Trước khi bước vào phòng tắm, anh không quên hôn lên trán cô. Cô mỉm cười hạnh phúc nhìn anh.

Thế nhưng, chỉ sau đó vài phút, sắc mặt Gia Nhi hoàn toàn thay đổi. Cô lén nhìn anh vào phòng tắm, khi đã chắc chắn nghe được tiếng mở vòi sen, cô lại bước ra ngoài phòng khách, lục tìm trong túi xách chiếc chìa khóa nhỏ, rồi quay trở lại phòng của Huy.

Ngăn cuối cùng của bàn làm việc đúng là đã bị khóa. Cô tra chìa khóa vào ổ, xoạch một tiếng mở được ngay. Trong đó là vài xấp tài liệu, ở dưới cùng cô phát hiện ra một quyển sổ đã cũ kĩ. Cô kĩ lưỡng đưa mắt ra phía cửa phòng, vẫn không động tĩnh gì, sau đó nhẹ nhàng mở trang đầu tiên. Là nhật ký.

“Bốp!!!”

Bỗng nhiên một âm thanh nặng nề vang lên cùng một tiếng la thất thanh, trước mặt Gia Nhi mọi vật trở nên tối sầm, trước lúc chưa hoàn toàn mất đi lý trí, cô cảm nhận được một dòng máu tươi đang từ từ chảy xuống.

Cao Nguyên thấp thỏm không yên, dường như anh nhận ra anh đã sai lầm khi nói với Gia Nhi chuyện bức thư của Ngọc Hân. Cô nằng nặc đòi đến tận nhà tìm cách thuyết phục Huy. Lúc đầu anh không đồng ý, nhưng cô khuyên bảo anh hết lời, nói với anh đây là cách tốt nhất để an ủi linh hồn của Ngọc Hân, chẳng còn cách nào khác, anh đành liều lĩnh để Gia Nhi đi.

Bảy giờ, anh đưa cô đến tận nhà, cô bảo anh phải nhanh chóng rời khỏi, tốt nhất đừng để Huy trông thấy. Nhưng hiện tại đã hơn mười giờ đêm, cô vẫn chưa liên lạc với anh. Anh đi đi lại lại ngoài phòng khách, cuối cùng nhận ra quyết định của mình thực chất là một sự sai lầm, không chần chừ thêm nữa. Anh lái xe hướng thẳng đến căn hộ của Huy.

Cánh cửa không khóa mà chỉ khép hờ khiến linh tính mách bảo đúng là đã có chuyện gì xảy ra. Cao Nguyên chậm rãi từng bước tiến vào trong, đèn đã tắt ngấm, một bóng tối u ám xung quanh khiến anh chẳng thể phân biệt rõ mọi thứ. Anh khẽ tằng hắng, rồi gọi.

“Huy! Cậu có ở nhà không?”

Vẫn không có động tĩnh gì. Khi mắt đã quen dần với bóng tối, anh nhìn thấy có một luồn sáng rọi dưới khe cửa đã đóng chặt. Anh bước đến gần, gõ cửa.

“Huy! Cậu ở trong đó à?”

Vừa dứt lời, cánh cửa tự động mở ra. Đập vào mắt anh là cảnh tưởng Gia Nhi bị trói chặt trong chiếc ghế ngồi, trên gương mặt có vết máu đã khô từ đầu chảy xuống. Anh hoảng hốt chạy đến bên cô.

“Gia Nhi! Gia Nhi!”

Thêm một tiếng “bốp” nữa vang lên, Cao Nguyên đổ gục.

Mở mắt tỉnh dậy, đầu nhức kinh khủng, điều đầu tiên Gia Nhi trông thấy chính là gương mặt đáng sợ của người cô đã từng một thời yêu say đắm.

“Em tỉnh rồi sao? Tốt thôi! Nhìn xem ai đến tìm em kìa!” Huy đạp mạnh vào cơ thể đang nằm vật vã dưới sàn nhà, hai tay đã bị trói chặt ra phía sau.

“Anh Nguyên!!! Anh đã làm gì anh ấy???” Cô gào lên thất thanh.

“Bốp!!!”

Huy tát cô một cái thật mạnh khiến khóe miệng cô rơm rớm máu. Anh kê sát mặt mình với Gia Nhi, gầm lên.

“Đến giờ phút này em còn quan tâm đến nó sao??? Được! Anh sẽ giúp nó tỉnh lại!!!”

Huy cầm một chai nước đầy, tạt tới tấp vào mặt Cao Nguyên.

“Tỉnh lại đi, đồ chết tiệt!!!”

“Khụ…khụ…”

“Anh Nguyên…” Gia Nhi nức nở nhìn Cao Nguyên.

“Nhi…Nhi…” Anh cố gắng ngẩng đầu nhìn cô, trông thấy cô đã tỉnh lại, anh thở phào nhẹ nhõm.

“Tình cảm nhiêu đó đủ rồi! Thật là chướng mắt!” Huy lấy chân đạp mạng vào người Cao Nguyên.

“Đừng! Đừng đánh nữa! Huy, anh điên rồi!!!!”

“Phải! Anh điên rồi! Từ khi Ngọc Hân chết, anh thật sự đã như người điên. Nhưng em có biết ai là nguyên nhân khiến anh ra nông nỗi này không? Chính là em!!! Là em!!!”

“Em…không hiểu…”

“Những bức hình chụp cảnh tưởng hai người thắm thiết bên nhau, chính là do anh đã thuê tên trưởng phòng hám lợi kia, ông ta đã lén lút chụp lại. Tên đó quả thật rất đê tiện, anh phải nhường cho ông ta mẩu đất tốt nhất mà anh đã cất công tìm được mới thu lại những bức hình này. Khi nhìn thấy chúng, anh thực sự đã lên cơn điên.” Huy ngồi gục xuống, hai tay ôm đầu, sau đó bất thần ngước lên, cười ha hả. “Nhưng xem ra những bức hình này đã giúp được cho anh. Cao Nguyên, mày có biết vì sao bà Xuân lại quyết định rút danh sách không? Vì chính tao đã đem chúng ra uy hiếp bà ta. Chà, bà ấy đúng là người mẹ tốt, lập tức run rẩy nhận lời chỉ vì cái danh tiếng thối tha của mày.”

“Cứ cho rằng tất cả chuyện này đều vì em, nhưng tại sao anh lại gây tổn hại đến công ty, chẳng phải anh không sợ anh sẽ ảnh hưởng đến công việc của chính bản thân anh sao?”

Huy lại cười khẩy. “Em khờ lắm! Tất cả mọi việc đều nằm trong sự tính toán của anh. Anh làm vậy vì muốn công ty của bà ta suy sụp, trách nhiệm ấy sẽ do hai vợ chồng bà ấy gánh lấy, anh không quan tâm đến cái công ty nhỏ bé đó. Thực chất anh chỉ muốn trả thù bà ta.”

“Trả thù?” Gia Nhi nhìn Huy bằng ánh mắt khó hiểu.

“Cậu muốn trả thù vì chuyện trước kia ba mẹ tôi đã giành tài sản của gia đình cậu phải không?” Cao Nguyên lên tiếng.

“Mày thông minh thật!”

Gia Nhi sửng sốt nhìn Cao Nguyên.

“Em không hiểu phải không? Anh sẽ nói rõ cho em hiểu. Trước kia công ty cổ phần Cao Nguyên thực chất do ba anh nắm giữ, công ty chính thức nằm ở Đà Lạt. Nào ngờ ông ấy xiêu lòng một cô thư ký xinh đẹp do được người bạn thân giới thiệu, hai người đó chính là bà Trần Lệ Xuân và ông Cao Lập Văn. Bà ta dụ dỗ ba anh, sau đó giả vờ nói đã mang dòng máu của ông trong bụng, nhưng thực chất đó chính là đứa con của tên bạn thân giả tạo kia. Sau khi ba anh biết được, ông ấy rất đau khổ, đến mức đã tìm đến con đường tự sát. May mắn thay, khi đó ông đã gặp người mẹ hiền hậu của anh, bà ấy là đồng hương của ông, trước kia đã từng yêu thầm ông. Thế là, ông được bà khuyên giải, tinh thần được thông suốt, ông bắt đầu một cuộc sống mới, làm lại từ đầu. Khi công việc dần dần ổn định, để tránh khỏi cái gai trong lòng, ba mẹ anh chuẩn bị vào Sài Gòn lập nghiệp. Nào ngờ, người đàn bà ác độc ấy vẫn không buông tha. Khi gặp lại gia đình anh trong cuộc hội thảo quan trọng, bà biết được kế hoạch của ba mẹ anh, bày mưu tính kế, phá hoại hạnh phúc gia đình anh. Bà ta kể hết chuyện tình cảm trước kia cho mẹ anh nghe, lại còn nói Cao Nguyên đích thực là con ruột của ba anh. Mẹ anh có căn bệnh tim bẩm sinh, sự việc này khiến bà chịu đựng không được đã qua đời. Trước khi chết, bà vẫn còn bao dung, quyết định bán tất cả cổ phần của công ty cho bà ta, nhờ bà ta chăm sóc Cao Nguyên – đứa con mà mẹ anh vẫn nghĩ là con của chồng mình – thật chu đáo. Thế là, bà ta loại bỏ được một công ty đang trên đà phát triển, nắm tất cả mọi thứ trong tay. Còn ba anh, sau cái chết của mẹ và trắng tay lần nữa, ông dần sa sút. Trong khi anh ta được ăn sung mặc sướng, còn anh lại phải bươn chải kiếm sống từ nhỏ. Cuốn nhật ký mà em tìm được trong ngăn tủ, chính là những lời cảnh báo của ba anh về con người độc ác của bà ta.”

“Thế nên…anh cố tình đổi sang công ty Thiên Tân thực tập, chia tay em, kết hôn với Ngọc Hân, tất cả nều nằm trong sự tính toán của anh sao?”

“Em cũng thông minh đấy!”

“Nhưng…Nguyên…anh đã biết chuyện này tại sao lại không nói ra?” Gia Nhi ấm ức hỏi.

“Em có nhớ thời gian anh ở lại Đà Lạt không? Thật ra lúc đó anh muốn điều tra việc ba anh qua đời, nào ngờ anh lại phát hiện ra, ông ấy không phải là ba ruột của anh. Người cha hiện tại mà ngày ngày anh nghi ngờ, ông ấy và anh mới thực sự là hai cha con cùng huyết thống.” Cao Nguyên dừng lại một chút, thở dài. “Sự thật là lúc đó mẹ anh quen với rất nhiều người. Trong thời gian bà quen với ông An – ba của cậu ta, bà lại còn lén lút quan hệ với hai người khác là Cao Lập Văn và người tài xế riêng chính là ông Phan Văn Cường. Em còn nhớ anh từng kể về một giọng nói lạ lùng trước khi ba anh – ông Văn qua đời không? Người đó chính là ông Cường. Ông phát hiện ra ông Văn làm ăn bất hợp pháp lại còn trốn thuế nên muốn đến tận nhà để hỏi rõ mọi chuyện, vì khi đó ông ấy cũng có một cổ phần nhỏ trong công ty do mẹ anh giúp đỡ. Câu nói lạnh lùng kia ông chỉ muốn ám chỉ anh không phải là con ruột của ông Văn. Ngay sau khi ông về, mẹ anh đã vào phòng làm việc, đưa kết quả xét nghiệm quan hệ huyết thống của anh và ông Văn khiến ông ấy lên cơn đau tim, lại không uống thuốc kịp thời nên không qua khỏi. Và người đã đổ những viên thuốc rải rác trên sàn đó…cũng là mẹ anh.” Cao Nguyên nhắm mắt như muốn quên đi tất cả những sự thật đau lòng này, nhưng đã là sự thật thì không thể nào mãi che giấu. “Lúc đó, anh cũng tình cờ phát hiện ra những điều liên quan đến công ty ngày trước, anh chỉ lờ mờ đoán ra, vẫn chưa chắc chắn nên không muốn nói với ai. Giờ thì…đã quá muộn.”

“Ha ha…cuối cùng mày cũng đã phát hiện ra con người xấu xa của bà ta.” Huy cười ngạo nghễ.

“Vậy còn cái chết của Ngọc Hân? Thật sự…không liên quan đến anh phải không Huy?” Một hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng, cô thực lòng hy vọng anh sẽ không đến bước đường cùng này.

“Nếu anh nói tất cả đều có liên quan, có lẽ em sẽ thất vọng lắm nhỉ?”

“Thì ra chính mày đã giết Ngọc Hân!!!” Lúc này Cao Nguyên chợt kích động.

“Im mồm đi!!!” Huy ra sức đá tới tấp vào người Cao Nguyên, lúc này gương mặt anh đã bê bết máu. “Ai bảo nó gan tày trời, dám lục lọi đồ riêng tư của tao! Lại còn lén lút giấu những bức hình đó rồi lấy luôn cả chìa khóa ngăn tủ. Thực lòng lúc đầu tao chỉ muốn hù dọa nó, nhưng nào ngờ tên tài xế tao thuê lại run rẩy và lo sợ đến mức chân không kịp đạp thắng. Xem như số phận của nó chỉ bấy nhiêu thôi, không trách tao được. Nhưng nó thật sự rất ngu ngốc, đến lúc sắp mất mạng lại còn nắm chặt tay tao nói lời âu yếm yêu thương. Đáng lẽ nó phải nhận ra ngay từ đầu tao chưa hề yêu nó.”

“Anh thật độc ác!!!” Gia Nhi như không muốn tin vào những lời anh nói, cô gục đầu một cách bất lực, nước mắt rơi lã chã.

“Em không có quyền mắng nhiếc anh!!! Em có biết thời gian qua anh vô cùng căng thẳng và lo lắng vì cái chết của cô ta không? Thế mà em không một lời an ủi anh, không thèm đưa ánh mắt thương hại nhìn về phía anh, thay vào đó em lại quan tâm đặc biệt đến tên xấu xa này. Anh đã từng nghĩ sẽ lấy lại công ty một cách đường hoàng, sau đó cũng yên bề gia thất với cô ta, nhưng từ khi trông thấy em ân ái với nó, anh không thể nào yên lòng được. Đã thế hôm nay em lại giúp nó đến đây điều tra anh. Em nghĩ anh ngu lắm sao? Cách ăn mặc của em, thái độ của em đã khiến anh phải nghi ngờ. Suy cho cùng mọi chuyện đều do em gây ra cả thôi.”

“Tâm địa mày độc ác lại còn muốn đổ tội cho cô ấy sao? Thế mày có nghĩ đến trước kia mày vì bản thân chia tay với Nhi, cô ấy đã phải sống đau khổ thế nào không???”

Cao Nguyên gằn giọng, dường như anh muốn cố gắng kéo dài thời gian, vì từ góc độ của Gia Nhi, cô nhìn thấy anh đang cố gắng cưa đứt sợi dây trói hai tay nhờ chân bàn bằng sắt.

“Nhi…anh biết thời gian đó rất em rất khổ tâm, nhưng em biết mà, phải không? Anh còn yêu em nhiều lắm!” Huy ngồi xuống trước mặt Gia Nhi, đưa tay lau vết máu đã khô trên khóe môi cô. “Anh xin lỗi. Lẽ ra anh không nên đánh em mạnh như thế này? Nếu không vì tên chết tiệt này, chúng ta đã được vui vẻ bên nhau.”

“Anh không còn là Huy trước kia nữa! Tôi thực sự ghê sợ anh!”

Ánh mắt dịu dàng của Huy lập tức thay đổi, nó trở nên đỏ au. Anh lại như hóa điên, mở dây trói cô ra, sau đó lại ghì chặt cô trên giường.

“Em càng ghê sợ anh, anh càng phải chiếm được em. Anh muốn nó chứng kiến cảnh tượng chúng ta ân ái bên nhau.”

Anh xé tung chiếc áo lớp bên ngoài trên người Gia Nhi. Cả thân hình đè lên khiến cô nghẹt thở.

“Buông tôi ra!!!”

“Buông cô ấy ra!!!”

Cuối cùng Cao Nguyên cũng cưa đứt sợi dây trói. Anh nhào đến kéo người Huy vật xuống sàn đất. Sau đó định túm lấy anh ta lên, bất chợt Huy dùng chân đạp thật mạnh khiến anh loạng choạng ngã vào tường.

“Chết đi!!!”

Không biết đã chuẩn bị sẵn từ bao giờ, Huy rút con dao rọc giấy sắc bén từ trong túi quần, giơ lên hướng về phía Cao Nguyên.

“Đừng!!!…”

Một dòng máu đỏ thẫm bắn lên tung tóe vào mặt Huy. Anh ta như người điên chợt bừng tỉnh cơn mê, hai chân ngã khuỵu xuống đất, mấp máy đôi môi trắng bệnh.

“Gia…Nhi…”

“NHI!!!”

Lưỡi dao sắc đó lần này cắm thẳng ngay vị trí tim Gia Nhi. Máu mỗi lúc một tuôn nhiều hơn. Cao Nguyên vô cùng hoảng loạn, anh lấy tay bịt chặt vết thương, ôm chặt lấy cô.

“Nhi! Không sao, không sao đâu, anh sẽ đưa em đến bệnh viện, em sẽ không sao, nhất định không sao.” Mặc cho Huy đờ đẫn ngồi ngây ra đó, Cao Nguyên định nhấc người cô lên, nhưng cô đã ngăn lại.

“Nguyên, không cần đâu…” Cô khó khăn nói từng lời, mồ hôi đầm đìa trên trán. “Nhát dao này xem như là, em trả lại cho anh. Nhưng dù khi ấy, anh không đỡ nhát dao đó cho em, lần này em cũng không hề hối hận…”

“Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!” Anh ôm cô chặt hơn nữa, khóc nức nở.

“Anh biết không? Ngày trước, trong quán bar, nếu không phải là anh, có thể em đã trở thành kẻ không ra gì. Nếu không phải là anh, em đã không nhận ra, tình yêu lại đẹp đến thế. Anh hy sinh tất cả vì em, chấp nhận từ bỏ tất cả vì em, nhát dao này, thật sự rất đáng…” Cô cố gắng nhướn mắt nhìn về phía Huy, ánh mắt anh ta đã đờ đẫn và sưng húp vì nước mắt. “Huy…”

Nghe tiếng cô gọi, anh ta vội vàng nắm lấy tay cô.

“Nhi…Nhi…anh xin lỗi…”

“Huy…có lẽ anh nói đúng. Mọi chuyện ra nông nỗi này…đều liên quan đến em. Nhưng xem như lần cuối cùng em xin anh, đừng lấn sâu thêm nữa, đừng mãi mê sống trong thù hận, anh hãy tha cho Cao Nguyên. Anh có biết em cũng rất đau lòng khi nhìn thấy anh như thế này không? Em xin anh…hãy đi tự thú…”

Sắc mặc cô đã tím tái, đôi mắt dần dần khép lại.

“Nhi! Đừng mà, đừng nhắn mắt lại, mở mắt ra nhìn anh. Nhìn anh đi!!! Gia Nhi!!!”

Cao Nguyên cố hết sức lay mạnh Gia Nhi, nhưng đôi mắt trong sáng đó đã mãi mãi nhắm nghiền. Trong đêm tối đầy sự oán hận, chỉ còn lại tiếng khóc thương của hai người đàn ông.

Đọc tiếp Đoạn kết 

Page 1 of 11
Top 07/12/2013 | truyện tiểu thuyết | admin
Thẻ: