Chương 9 : Ngọc Hân

“Em đang ở đâu?”

Tin nhắn của Cao Nguyên gửi đến khi Gia Nhi vẫn còn ngồi lặng lẽ ở một trạm xe buýt trên đường. Cô định sẽ tự đi về một mình, nhưng quên mất chiếc túi xách đã để trên xe của Cao Nguyên, cả bóp tiền nằm trong đó. Giờ trên người cô, chỉ có chiếc điện thoại cũ kĩ này là có giá trị nhất.

“Trạm xe buýt trên đường Nguyễn Văn Cừ, gần vòng xoay Lý Thái Tổ.”

Khoảng nửa tiếng sau Cao Nguyên đến nơi, cô lẳng lặng lên xe, ngoan ngoãn để anh đưa về nhà một cách kì lạ.

“Xin lỗi, lúc chiều là do tôi không kiềm chế được nên mới hành động không đúng với em, lần sau…”

“Không, là tôi xin lỗi mới đúng, tôi đã cắn anh. Thật ra tôi không có quyền phản kháng thô bạo như vậy. Anh đã bỏ ra một số tiền lớn để thuê tôi về thì đáng lẽ tôi phải là người chiều theo ý của anh. Nếu như gặp phải một người nào khác, có lẽ tôi đã bị đuổi việc từ lâu rồi, chứ không phải được anh xuống nước nài nỉ như thế này đâu. Anh yên tâm, bắt đầu từ hôm nay, tôi hứa với anh, anh nói gì tôi cũng nghe theo, anh muốn làm gì cũng được, tôi sẽ để cho anh có thêm thời gian để giải quyết mọi chuyện với gia đình anh, chỉ cần tôi được trở về là tôi trước đây, đường ai nấy đi, không ai nợ ai.”

Người ta nói con gái là chúa mau thay đổi quả thật không sai. Hai tiếng trước chống trả quyết liệt, hai tiếng sau đã quay ngoắt 180 độ. Như thế cũng tốt, anh không còn phải bận tâm thêm việc dỗ dành mẹ rồi lại phải năn nỉ cô. Nhưng chỉ có điều, câu nói “đường ai nấy đi, không ai nợ ai” như có một vật nhọn đâm trúng vào tim anh.

Từ ngày bà Xuân về, Gia Nhi ít được tiếp xúc với Nguyên Dương. Hầu hết tối nào bà cũng vào phòng chơi đùa và dỗ dành đứa cháu, dường như trong mắt bà không có người con dâu này, à mà thật sự cô cũng chẳng phải là con dâu. Còn Cao Nguyên vẫn thế, cũng chỉ đứng tựa cửa nhìn vào, có chăng chỉ một cái mỉm cười khi ánh mắt thơ ngây và tròn xoe của Nguyên Dương nhìn về phía anh.

“Vừa rồi mẹ mới được gặp lại vài người bạn, trong đó có dì Mai trước đây ở gần nhà mình, con còn nhớ không?”

“Ai ạ?” Cao Nguyên ngơ ngác gãi đầu suy nghĩ.

“Dì Mai làm trong công ty bất động sản, có hai đứa con, một trai một gái. Đứa con gái tên My, ngày trước đi đâu con và nó cũng có nhau, thân như thanh mai trúc mã, mẹ cũng đã từng nghĩ đến việc cưới nó cho con đấy!” Bà vừa nói vừa liếc nhìn thái độ của Gia Nhi, cô vẫn chỉ cúi đầu chăm chú vào việc gọt mấy trái táo trên bàn.

“À…ừm…con nhớ rồi…nhưng sao bỗng dưng mẹ lại nhắc đến chuyện này.”

“Thứ sáu tuần này là đám cưới của con trai bà ấy. Tình cờ hôm trước gặp lại nên tiện thể mời mẹ đến dự. Hôm đó con cũng sắp xếp thời gian mà đi.”

“Dì Mai là bạn của mẹ, ba và mẹ đi thì được rồi, hoặc là đưa Hân đi cùng, con sẽ ở nhà với Gia Nhi và Nguyên Dương.” Anh bình thản đưa lên miệng một miếng táo, ngồi ngả ra ghế, choàng tay ôm eo Gia Nhi.

“Mẹ muốn con đưa Nhi đi!” Bà nói rõ ràng từng chữ.

“Sao ạ?” Anh bật dậy, vô tình đụng trúng Gia Nhi khiến dao cứa vào tay cô chảy máu. “Ơ…em không sao chứ?”

Cô bỏ hẳn cây dao xuống bàn, ôm lấy ngón tay, lắc đầu.

“Không sao.”

“Đưa anh xem!” Anh cầm lấy tay cô, sau đó chợt đưa lên miệng ngậm tỉnh bơ trước mặt bà Xuân và Gia Nhi.

Cảm giác âm ấm trên đầu ngón tay bất thình lình như chạy vào tận vị trí của tim, rồi lan tỏa dần khắp cơ thể khiến cả người Gia Nhi nóng ran. Cô nhanh chóng rút tay lại.

Bà Xuân bèn hắng giọng.

“Hai đứa muốn tình tứ thì cứ về phòng. Còn chuyện dự tiệc cưới, nhất định hai đứa phải có mặt! Mẹ muốn nhân tiện ra mắt Gia Nhi với mọi người, sau đó tính luôn chuyện cưới hỏi!” Bà bỏ về phòng, để lại hai ánh mắt vẫn còn ngượng ngùng nhìn nhau.

“Không sao chứ?” Cao Nguyên giả vờ lấy remote ti vi, không bấm gì, chỉ xoay xoay trên tay, lại hỏi.

“Không. Tôi về phòng trước.” Gia Nhi hai tay đan chặt vào nhau, bước thật nhanh về phòng.

Sáng sớm, Ngọc Hân đón taxi đến chỗ hẹn. Thời tiết Sài Gòn nóng bức, làn da trắng hồng của cô cũng bị ánh nắng làm cho đen sạm, gương mặt lốm đốm mụn khiến cô lúc nào cũng phải mang khẩu trang, trét đầy kem chống nắng. Hân leo lên xe, đưa địa chỉ mà bạn cô đã gửi qua tin nhắn cho người tài xế.

Nhìn dòng người nườm nượp chạy ngoài đường, Ngọc Hân có chút ngột ngạt. Cô đóng chặt cửa kính, nói với tài xế mở máy lạnh, sau đó lấy hộp trang điểm tô lại son, nhìn kĩ gương mặt trước khi đến nơi. Hân nghĩ đến người bạn sắp được gặp, Ly là bạn thân cô quen đã lâu trên facebook. Trước kia thỉnh thoảng cũng có về Việt Nam nhưng cả hai chưa từng hẹn gặp đi chơi cùng nhau, nghe Ly nói hôm nay ở trường có tổ chức lễ kỷ niệm hai mươi năm ngày thành lập nên nhân tiện rủ cô đến tham quan.

“Tớ đến rồi! Cậu đang ở đâu?”

Ngọc Hân đứng trước cổng trường, vừa nói điện thoại vừa nhìn khắp xung quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy Ly đang từ trong trường bước ra.

“Tớ tưởng cậu không đến chứ?” Ly mắt sáng ngời, rạng rỡ ôm chầm lấy Hân.

“Cậu đã mời làm sao tớ không đến chứ? Mà đây là trường cậu học à? Cũng rộng rãi thật đó!”

Cả hai đi cùng nhau vào trường. Có nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Hân. Sắc đẹp của Ngọc Hân không phải là loại tầm thường, cô thừa hưởng ánh mắt sắc sảo từ mẹ, sống mũi cao từ cha, đôi môi trái xoan lấp lánh sắc hồng, làn da tuy rám nắng nhưng vẫn còn nét rạng ngời tươi tắn. Dù chỉ mặc giản dị áo thun quần jean thế nhưng Ngọc Hân vẫn nổi bật, vẫn tạo được sự thu hút của các sinh viên nam trong trường.

“Cậu xinh đẹp như thế này khiến tớ đi bên cạnh cũng phải ganh tị đấy nhé! Nhìn xem bao nhiêu chàng trai đang mê mẩn kìa!” Ly cười khúc khích.

“Nhìn cậu thì có!”

Hân cùng ngồi với Ly trên hội trường, nhanh chóng làm quen với những người bạn của Ly, họ trò chuyện rôm rả trong thời gian chờ đợi buổi khai mạc bắt đầu. Đúng tám giờ, trên sân khấu mở nhạc, hai người dẫn chương trình bước ra. Lúc đầu, Hân vỗ tay hào hứng, nhưng đến khi nhìn kĩ lại, cô giật mình, người con gái kia trông quen quen.

“Ly! Người dẫn chương trình kia cũng là sinh viên của trường à?” Cô vội quay sang hỏi.

“Đúng rồi! Hai người đó là đôi “kim đồng ngọc nữ” trong trường tớ đấy! Người con trai tên Minh Huy, năm ba khoa Quan hệ quốc tế, còn bên cạnh là Gia Nhi, năm hai cùng khoa.”

“Học khoa Báo chí quả là có khác nhỉ! Thế…hai người họ là một cặp à?” Hân giả vờ hỏi.

“Khoa tớ có một anh là bạn thân của Minh Huy, anh ta còn biết nhiều chuyện hơn tớ nữa. Lúc trước hai người họ là một cặp, nhưng dạo gần đây hình như chia tay rồi.”

“Chia tay rồi? Cậu có biết lý do không?”

“Tớ nghe nói là Gia Nhi đang quen với một đại gia giàu có. Khoảng hơn một tuần trước có nhiều người đã nhìn thấy cô ta từ trên một chiếc xe hơi đắt tiền vào ký túc xá thu dọn đồ đạc. Chỉ tội nghiệp cho chàng trai kia, trước đây có rất nhiều cô gái cùng khoa, thậm chí khác khoa theo đuổi, nhưng anh vẫn một mực chung tình với cô ta. Giờ bị phụ bạc mà vẫn cố gắng vui vẻ trước mặt mọi người.”

Ngọc Hân nhìn lên sân khấu, tuy cả hai cùng chủ trì các tiết mục rất suôn sẻ nhưng đúng là có vẻ ngượng ngịu, vẫn giữ một khoảng cách nhất định, thỉnh thoảng ánh mắt của Huy và Gia Nhi vô tình chạm nhau nhưng rồi cũng lập tức nhìn về hướng khán giả. Ngọc Hân lại hỏi thêm một chuyện.

“Vậy cậu có biết gia cảnh của cô gái đó ra sao không?”

“Tớ chỉ biết cô ta mồ côi ba mẹ từ nhỏ, là hình mẫu điển hình cho sinh viên nghèo vược khó, ở ký túc xá của trường, thỉnh thoảng nghỉ hè hoặc dịp lễ thì lại về quê thăm ai đó, tớ không rõ lắm.” Ly nhún vai. “Mà sao thế? Cậu quen cô ta à?”

“Tớ chỉ tò mò thôi. Nghe cậu kể, tớ cũng cảm thấy tội nghiệp cho anh chàng kia.”

Ngọc Hân ra vẻ thương hại nhưng trong lòng thầm đắc ý. “Phen này có chuyện hay rồi!”

Sau buổi lễ ở trường, Gia Nhi toàn thân mệt rã rời vì phải chạy tới chạy lui sắp xếp các tiết mục. Hai ngày trước tổng dợt, cô cứ nghĩ Huy sẽ không tham gia dẫn chương trình cùng cô nữa, nào ngờ khi gặp lại, Huy vẫn tỏ thái độ bình thường với cô, chỉ có điều không còn thân mật và dường như lạnh nhạt với cô hơn trước. Huy vẫn cười cười nói nói với tất cả mọi người xung quanh, nhưng khi đối diện với Nhi, cậu ít nói lại, chỉ nói những chuyện cần thiết trong buổi lễ, hầu như không nhắc đến chuyện riêng tư của cả hai. Trong lòng Gia Nhi cảm thấy như mất mát một điều gì đó quá lớn, khi cả hai cùng đứng cạnh nhau, bên ngoài tỏ vẻ thân thiết nhưng cự ly hai trái tim đã dần dần có khoảng cách. Cô cảm nhận được Huy đã quay lưng lại với mình. Cuộc sống mọi điều đều có quy luật, đều có mặt tốt lẫn mặt xấu. Có lẽ Huy không còn bên cạnh Gia Nhi sẽ khiến cô đau lòng, nhưng thực chất khi Huy biết được mọi chuyện, chấp nhận tha thứ cho Nhi, giữa hai người đã có một bức tường vô hình ngăn cản, liệu cả hai có còn niềm tin vào tình cảm của bản thân để cùng nhau bước tiếp?

Hằng ngày Cao Nguyên vẫn đưa đón Gia Nhi đều đặn, sự tranh cãi cũng giảm dần, thay vào đó cô chỉ liên tục hỏi anh công việc này khi nào hoàn thành và liên tục nhận được câu trả lời lấp lửng từ phía anh.

“Vẫn còn hai ngày nữa mới đúng thời hạn hai tuần, em cũng đã đồng ý gia hạn cho anh thì đừng sốt ruột thế chứ.”

Gia Nhi thở dài, ngồi vào bàn học. Cao Nguyên vừa cười vừa bỏ ra ngoài. Anh biết tối nào cô cũng cặm cụi vào sách vở, thế nên tốt nhất là nhường không gian yên tĩnh cho cô. Trước khi khép cửa phòng, anh quay lại nhìn Gia Nhi, cô vẫn ngồi ngây ra đó, mắt nhìn vào trang sách mở toang trên bàn, nhưng có lẽ tâm trí không ăn nhập gì với những dòng chữ đó. Anh nhoẻn miệng cười, nụ cười trìu mến.

Cao Nguyên bước sang phòng Nguyên Dương, không thấy bà Xuân cũng không thấy má Lam, thầm nghĩ có lẽ mẹ đã về phòng, má Lam thì đi pha sữa. Anh đến gần nôi, ngồi xuống bên cạnh. “Trông cũng khá giống mình thật!” Anh lại cười, dạo gần đây mọi người ở công ty cũng nhận xét anh cười nhiều hơn hẳn, tựa như có một sức mạnh vô hình giúp tinh thần anh cảm thấy thoải mái, tâm trạng tốt thì con người cũng trở nên dễ chịu.

Hai tháng trước, người đàn bà đó trên tay bế Nguyên Dương, gặp anh ở trung tâm thương mại. Cô ta nói đứa bé này là con anh. Ban đầu là sự ngờ vực, sau đó là bế tắc. Cô ta đưa cả kết quả xét nghiệm xác nhận hai người là hai cha con. Anh biết tính khí của cô ta, nếu không chấp nhận việc nuôi con, cô ta sẽ làm lớn chuyện. Cứ ngỡ đã trưởng thành, đến với nhau không ràng buộc, thích hợp thì tiến tới lâu dài, không thì chia tay, không ai nợ ai. Thế nhưng khi xảy ra việc ngoài ý muốn, là đàn ông, anh tự biết bản thân phải gánh trách nhiệm, anh đã đề nghị cả hai làm đám cưới, sau đó cùng nhau chăm sóc con. Nhưng, loại đàn bà như cô ta, lại vì một người đàn ông khác mà nhẫn tâm gạt bỏ trách nhiệm làm mẹ. Cao Nguyên chợt nghĩ đến Gia Nhi, cách cô chăm sóc và quan tâm Nguyên Dương, là tấm lòng của một người mẹ. Cuộc đời quả là có những chuyện thật trái ngược nhau.

“Anh Hai!”

Ngọc Hân chẳng biết đứng sau lưng từ lúc nào. Đến khi Cao Nguyên vừa định đưa tay sờ mặt Nguyên Dương, cô bỗng vỗ mạnh vào vai anh.

Anh vội quay sang “suỵt” một tiếng. “Nhỏ tiếng thôi! Em làm nó giật mình đấy!”

Cô nhướn người nhìn. “Xí! Nó vẫn còn ngủ mà! Tối rồi sao anh không vào phòng ngủ với vợ mà lại ở đây?”

“Anh vào thăm con anh không được à? Hỏi vớ vẩn!” Anh ra hiệu cho Hân ra ngoài, cố gắng đóng cửa thật nhẹ.

“Vợ anh đang làm gì trong phòng thế?”

“Học bài!”

“Chăm chỉ thế à?”

“Không phải ai cũng ăn không ngồi rồi, lo chuyện bao đồng như em! Lấy cho anh lon nước ngọt!” Anh ngồi xuống ghế sofa, với tay lấy remote bật tivi.

Ngọc Hân “hứ” một tiếng, nhưng cũng đi vào bếp, mở tủ lạnh lấy hai lon coca, cô đặt một lon xuống bàn trước mặt Cao Nguyên, tay khui lon miệng lại nói.

“Vậy thì hôm nay kẻ ăn không ngồi rồi này sẽ kể cho anh nghe một chuyện kinh thiên động địa, nhất định sẽ làm anh thay đổi chính kiến.”

“Muốn nói gì cứ thì nói thẳng!”

“Sáng nay em dự lễ kỷ niệm ngày thành lập trường của một người bạn, anh biết em đã gặp ai không?”

“Anh không thích lấp lửng.”

“Vợ anh – Gia Nhi!”

Cao Nguyên hút ngụm nước, im lặng một hồi. “Rồi thì sao?”

“Cô ta làm người dẫn chương trình cùng một nam sinh viên, em nghe mọi người nói trước kia họ là đôi tình nhân đẹp của trường.” Hân vừa nói vừa nhìn thái độ của Cao Nguyên, anh chỉ nhướn mày rồi đứng dậy.

“Chuyện đó anh biết rồi. Vả lại, em cũng nói là “trước kia” mà, hiện tại Gia Nhi là vợ anh. Anh không để tâm đến quá khứ của cô ấy! Xong rồi chứ? Anh về phòng nhé!”

“Khoan đã! Vẫn còn một chuyện! Liên quan đến gia đình của cô ta. Anh muốn biết không?” Hân bước đến đối diện, ánh mắt ranh mãnh nhìn Cao Nguyên, lúc này anh đã có chút phản ứng, bỏ hai tay vào túi quần. Hân thừa dịp nói luôn. “Chẳng phải anh nói ba mẹ Gia Nhi đã sang Canada sinh sống sao? Anh bị lừa rồi! Thực chất cô ta là trẻ mồ côi, nghèo xơ nghèo xác.”

Cao Nguyên cứng đờ. Trong tâm trí anh lúc này vô cùng hoang mang. Anh tự trách bản thân không nghĩ đến chuyện này, anh không ngờ Ngọc Hân lại tình cờ điều tra ra được lai lịch của Gia Nhi. Mà trước giờ anh cũng chưa từng biết cô là trẻ mồ côi, mỗi lần hỏi đến chuyện gia đình, cô lại lảng tránh. Nhưng việc cần làm trước mắt không phải là tiếp tục tìm hiểu, mà là làm sao cho cô em gái lắm lời kia không đem chuyện này mách lẻo với mẹ.

“Em chưa kể với ai chuyện này chứ?”

Ngọc Hân ngạo nghễ lắc đầu.

“Vậy em có thể nào đừng nói cho mẹ biết được không?”

Cô đi đi lại lại suy nghĩ. “Cũng được! Nhưng với một điều kiện…”

Cao Nguyên biết chắc chắn anh sẽ nhận được câu trả lời này. “Cứ nói!”

“Em muốn vào công ty của anh làm việc.”

“Anh sẽ hỏi lại mẹ.”

“Hứ! Thế em cũng sẽ nói cho mẹ biết anh đã bị lừa bởi một đứa sinh viên chẳng ra gì.”

“Thôi được rồi! Anh sẽ vào công ty sắp xếp công việc cho em, nhưng nếu không làm việc nghiêm túc, anh có quyền đuổi việc đấy!”

“Ok!”

Ngọc Hân cười đắc thắng, đi thẳng về phòng, bỏ lại Cao Nguyên vẫn đứng đó, lòng rối như tơ. Cứ nghĩ mọi chuyện đã tạm thời suôn sẻ, không ngờ lại xuất hiện thêm phiền phức.

Đọc tiếp Nếu không phải là anh – chương 10

 
 
 

thiet ke noi that|Chuyên quảng cáo facebook giá rẻ | dich tieng anh | dich tieng lao | thiết kế nội thất quán cafe | thiết kế nội thất nhà hàng